
Theo ông, vấn đề không chỉ là “có hay không có sàn vàng”, mà là thiết kế và vận hành sàn như thế nào để Nhà nước có thể kiểm soát và giám sát hiệu quả.
Một sàn vàng hoạt động đúng chuẩn sẽ giúp cơ quan quản lý giám sát giao dịch theo thời gian thực, nắm được các luồng mua bán, mức độ biến động, rủi ro thị trường và nhận diện các nhóm tác động đến giá. Khi có dữ liệu tập trung, Nhà nước có thể áp dụng các công cụ thị trường khi cần thiết như giới hạn vị thế, áp trần giao dịch hoặc các biện pháp phòng ngừa rủi ro.
Ngoài ra, sàn vàng cho phép tạo lập dữ liệu đầy đủ - minh bạch, kết nối thị trường vật chất, tài khoản và chính sách tiền tệ. Nếu thiếu nền tảng dữ liệu này, việc điều hành một thị trường có tác động trực tiếp đến tỷ giá, lạm phát và ổn định vĩ mô sẽ rất khó khăn. Việc quản lý hoàn toàn bằng hành chính như trước đây đã không còn phù hợp.
“Hành lang pháp lý đã thay đổi đáng kể. Nghị định 232 mở rộng phạm vi quản lý, cho phép thí điểm các công cụ phái sinh và xóa bỏ một số cơ chế cũ gây cản trở thị trường. Đây là cơ sở quan trọng để thiết kế lại mô hình quản lý vàng hiện đại, tiệm cận thông lệ quốc tế”, ông Long phân tích.
Ông Long nhận định, nếu làm tốt, sàn giao dịch vàng sẽ trở thành công cụ giúp Nhà nước kiểm soát một thị trường vốn nhiều biến động, giảm đầu cơ, tăng minh bạch và thu hẹp mức chênh lệch giá vàng bất hợp lý như thời gian qua.